Cộng Đồng Boy
¯`♦️Cộng•Đồng♦️Boy♦️Vn♦️´¯

Cộng Đồng Boy

™Cộng•Đồng•Boy•Online™
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Năm lớp 10

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 20
Join date : 07/09/2010
Age : 25
Đến từ : Đồng Nai

Bài gửiTiêu đề: Năm lớp 10    Tue Sep 07, 2010 1:22 pm


Năm lớp 10, vì nhà xa trường cấp 3 nên nó vào Bình Dương
ở cùng với dì nó để đi học. Nhà nó nghèo, ba mẹ nó suốt đời làm nông nên nuôi
cho nó ăn học thôi cũng đã đủ mệt. Nó ốm nhom, cao nghêu như một cây sậy và
nước da ngăm đen. Bù lại, khuôn mặt nó có nét thanh tú của một cậu học trò chăm
chỉ luôn được thầy cô khen ngợi và bạn cùng lớp thán phục. Nó chẳng có bạn bè
gì, có chăng cũng chỉ là những đứa cùng lớp đi chung đường về nhà nói dăm ba
câu tầm phào. Từ nhỏ nó sống với bà ngoại và mấy dì, chị em họ, toàn là phụ nữ
nên tính cách nó phần nào đó giống như con gái. Bởi thế mà bạn bè hay chọc nó
là thằng "xăng pha nhớt". Mặc kệ, nó chẳng quan tâm, và trong đầu nó,
cái khái niệm về sự bất thường của giới tính chẳng mang một ý nghĩa cụ thể nào.
Nó cứ vậy, ai chọc thì cười, bực quá thì lẳng lặng mà đi.

Nó vào nhà dì nó chỉ với một cái ba lô bé xíu, chẳng có gì ngoài mấy bộ quần áo
cũ. Ngôi nhà khá rộng, đủ cho một gia đình 5 người. Nhà dì nó có 2 ông con trai
và một chị gái. Nhưng chị đã đi học xa, chỉ còn 2 ông anh ở nhà làm vườn. Mà
dân làm vườn thì khỏe phải biết. Người ngăm đen vì cái nắng nóng miền nam nhưng
cơ thể nở nang và săn chắc. Hai ông anh mỗi người một vẻ. Người anh lớn đã 27
tuổi, cao lớn, vẻ phong trần, khuôn mặt vuông vức lộ rõ nét thân thiện và chiếc
cằm chẻ, đôi mắt mơ màng thu hút tình cảm của biết bao các cô gái. Người anh
thứ hai thì không bảnh trai như anh trước, thấp hơn và lực lưỡng hơn. Tính tình
anh thẳng thắng, bộc trực và có phần nóng nảy. Những ngày đầu nó chẳng dám nói
chuyện với anh vì anh lúc kiệm lời và nghiêm nghị. Anh kia thì ngược lại, miệng
nói luôn mồm và tay lúc nào cũng không yên. Chính vì thế mà ngày đầu tiên khi
bước chân vào căn nhà, nó đã bị ông anh véo cho ra trò đến nỗi thấy dáng anh là
nó lo tránh.
Vì nhà dì nó suốt ngày làm vườn, chị gái đi học, nên khi vào đấy nó chẳng khác
nào là con gái của dì. Đi học buổi chiều, buổi sáng nó đi chợ, nấu cơm. Chiều
thì lau dọn nhà cửa. Cứ quần quật như thế khiến nó không thiếu lần tự hỏi nếu
không có nó thì dì nó sẽ xoay sở ra sao. Và chính ý nghĩ đó khiến nó cho mình
là quan trọng và là một thành viên trong gia đình mới này.
Nó thân với anh thứ nhất hơn. Chả là vì nhà không có phòng cho khách, nên nó
phải ngủ chung với anh. Mấy đêm đầu nó khép nép một bên giường, không dám trở
mình vì sợ chạm phải người anh với chỉ độc một cái quần lót trên chiếc giường
1,4m. Nó chưa từng ngủ chung với một người đàn ông nào trừ ba nó. Một cảm giác
sợ ngay từ đêm đầu tiên. Nó sợ ông anh gác chân lên người nó khiến nó đến gãy
xương. Nó sợ lỡ ngủ say và chạm phải phần nào trên cơ thể của anh khiến anh khó
chịu. Thế nên nó cứ khép nép và khó khăn đi vào giấc ngủ trong khi hồi còn ở
nhà, nó tha hồ lăn lộn mà chẳng sợ gì ai phiền. Nhưng nó cũng quen dần vì anh
khá dễ chịu và hay trò chuyện với nó. Vả lại nó cũng được lòng mọi người trong
nhà vì những món ăn nó nấu nằm trong “danh mục ăn được” và nhà cửa nó lau dọn
sạch sẽ hơn trước đây nhiều. Nó dần làm chủ cả không gian căn nhà. Nó tự ý sắp
xếp đồ đạc mà không cần phải hỏi ai. Chạm tới bất kì thứ gì trong nhà mà không
cần phải hỏi ý kiến. Cả nhà đều hài lòng về nó. Và nhất là ông anh lớn, anh đặc
biệt thích nó.
Đến đêm thứ ba thì nó mới dám bắt chuyện với anh khi ngủ. Nó cảm thấy muốn biết
trước đây, khi bằng tuổi nó, anh đã như thế nào. Nó muốn biết anh đã làm được
những gì quan trọng trong suốt bao nhiêu năm của đời anh? Và nó đã biết tất cả.
Anh kể cho nó nghe mỗi đêm đến khi nó buồn ngủ và ngáp dài anh mới thôi. Anh
từng là một tay đập bóng xuất sắc hồi còn trung học. Anh thi đấu cho đội tuyển
của huyện trong các giải đấu tỉnh. Tuy không có tiếng tăm lắm, nhưng đối với
nó, một người chả bao giờ chạm đến bất kì một trái bóng nào từ bé đến lớn phải
ngưỡng mộ. Nó xem anh là thần tượng và ngày càng thân thiết với anh hơn.
Mỗi đêm trôi qua là mỗi sự rút ngắn khoảng cách trên chiếc giường nhỏ bé. Một
tháng sau nó đã có thể nằm ngay sát bên anh, choàng tay ôm qua ngực anh nghe
anh kể chuyện. Nó nép người như một đứa trẻ nép vào lòng ba nó. Nhưng nó có còn
là con trẻ nửa đâu? Nhiều khi nó tự hỏi việc nó làm thế là đúng hay không, có
kì cục không? Và rồi sau mỗi lần băn khoăn nó lại tự nhủ “anh ấy là anh họ
mình, mình mến anh, và anh cũng thế.” Và thế là mỗi tối, nó cứ ôm chầm lấy anh
mà ngủ. Đến nỗi mùi cơ thể của anh đã quá quen thuộc và làm nó nhớ nếu không
gặp anh chỉ trong một buổi. Mỗi khi đi học, nó nhớ anh đến nỗi muốn bỏ học về
nhà, dù nó biết là anh chưa về khi mặt trời còn chưa lặn. Về nhà gặp được anh
là nó cảm thấy vui vẻ và phấn khởi. Nó luôn tìm cách chọc ghẹo anh cho anh tức
khí lên và rượt đuổi đánh nó. Nó thích cái cảm giác anh đè nó xuống và cấu véo
điên cuồng. Trong một thoáng chốc, ý nghĩ được sở hữu anh hiện lên trong đầu nó
và rồi nó lắc đầu xua đi.
Một hôm anh đi chơi khuya chưa về, nó bồn chồn không ngủ được. Nó nhớ anh, cả
mấy tháng nay đêm nào lên giường là có anh ngay bên cạnh. Tối nay, nó nằm một
mình. Nó buồn. Một cảm giác nôn nao làm nó khó chịu. bỗng nó giật mình.
“Mình….yêu?”. Nó hoảng hốt không dám nghĩ tới điều đó. Nó sợ, vừa sợ vừa buồn
cười. Nó mà yêu anh sao? Thể nào như thế được? Nó chỉ thích anh như thích một
người anh mà nó chưa từng có, thế thôi. Và ý nghĩ này làm nó an tâm…Anh vẫn
chưa về, nó nằm nghe tiếng đồng hồ tích tắc rung động không gian yên ắng. Nó
chờ nghe tiếng xe máy về trước nhà. Nó chờ đợi anh. Và rồi anh cũng về. Nhưng
lúc đó nó đã ngủ khò vì mệt. Nó chưa từng thức khuya thế. Anh chui vào giường,
khẽ đẩy nó sang một bên vào nằm xuống. Nó thức giấc và nhận ra anh. Nó khẽ hỏi:
“Anh đi đâu mà về khuya vậy?”. “Anh đi chơi với bạn gái.”
Một cái gì đó vỡ tan trong nó. Tim nó đau buốt, lòng nó cồn cào khó tả. Nó xoay
người, im lặng. Nó chẳng còn biết gì nữa. Nó đau. Không như vết đau vì dao cắt
mà có lần nó xém đứt lìa cả ngón tay. Nó đã khóc òa nức nở vì vết thương sâu
hoắm đó. Và nó thấy đỡ đau hơn. Nhưng giờ đây nó không khóc được, nó đau, tim
nó đập dồn dập và lòng nó quặn thắt. Nó càng đau hơn khi anh không nói thêm
tiếng nào với nó mà im lặng ngủ. Nó chẳng thể ngủ được. Nó suy nghĩ. Nó chưa
bao giờ nghĩ tới việc anh có người yêu. Và chao ôi, cũng sẽ tới ngày anh lấy vợ.
Nghĩ đến đó thôi nó đã điếng người. Nó sẽ ngủ một mình. Nó sẽ không còn anh bên
cạnh nó mỗi tối. Sẽ có một người nằm vào chổ của nó và anh sẽ…
Nó xoay người lại nhìn anh. Trong bóng tối mờ mờ của đèn ngủ. Anh nằm yên, ngực
khẽ nhấp nhô theo nhịp thở. Ngực anh săn chắc và cơ hoành cuộn lên rõ rệt. Nó
khẽ nuốt nước bọt. Nó chưa bao giờ chú ý đến những phần cơ thể đó của anh. Nó
đã nhiều lần chạm tới nhưng chưa bao giờ nó nhìn kỹ như thế. Một cái gì đó trỗi
lên trong nó.

Nó choàng tay ôm qua bụng anh rồi lướt lên ngực. Nó vẫn nhiều lần làm thế nhưng
chưa bao giờ nó thấy rạo rực như lần này. Những đường cong uốn lượn thân trần
của anh khiến cho phần dưới của nó trỗi dậy. Nó nhận thấy dường như nó đã thèm
khát anh từ lâu mà nó không biết. Nó đã có lần giả vờ vô tình chạm vào chổ ấy
của anh khiến anh bóp tay nó đau muốn khóc. Nhưng đêm nay, nó không đùa. Nó
muốn khám phá hết những phần trên cơ thể anh, đêm nay.
Nhưng nó chưa dám vội. Nó biết anh rất tỉnh ngủ và có thể sẽ cho nó một trận
nếu anh biết nó có ý đồ tồi bại. Nó chờ. Yên lặng. Tiếng đồng hồ tích tắc trong
đêm khuya. Nó không biết thời gian đã trôi bao lâu và bao giờ trời sáng. Nó
chìm trong những ý nghĩ man dại và những tính toán cho những tình huống xấu có
thể xảy ra. Và rồi nó quyết định thực hiện ý đồ.
Nó nhổm người dậy, ngồi bên cạnh sườn anh. Nó khẽ chống tai trái lên bên kia
vai anh, khẽ cuối người xuống. Chầm chậm. Nó nhìn vào mắt anh và ám ảnh một nỗi
lo rằng anh sẽ mở mắt ra và thấy nó. Nó nhắm mắt lại. Sử dụng các giác quan còn
lại để cảm nhận khoảng cách giữa mặt nó và mặt anh. Hơi thở ấm nóng khiến nó
biết nó sắp đến đích. Rồi mũi nó chạm vào môi trên anh, hít lấy luồng không khí
anh thở ra. Ngây ngất. Nó bỗng nhớ đến câu thơ của Xuân Diệu mà nó đọc ở đâu đó
“Trời ơi ta muốn uống hồn em”. Lúc đó nó chẳng biết ông viết cái quái gì và cho
rằng ông bị hâm. Nhưng bây giờ nó mới biết ý nghĩa của câu thơ đó. Nó muốn tan
vào anh, muốn cả hai nhập thành một và nó sẽ tan trong hơi thở của anh. Nó hít
lấy hơi thở của anh, thật lâu như để ghi dấu lần đầu tiên trong đời nó, nó hôn
một người. Rồi khẽ khàng, nó chạm nhẹ môi nó vào môi anh, vẫn không ngừng nuốt
lấy hơi thở anh, nồng nàn và ấm áp. Môi kề môi, nó chẳng biết thế nào là hôn
trước đây, nhưng như một bản năng, nó khẽ mở môi và ngậm lấy vành môi của anh.
Đê mê. Một cảm giác sung sướng và hạnh phúc mà nó chưa từng có bao giờ. Nó
không dám hôn mạnh hơn vì sợ anh thức giấc. Nó cứ chống tay và cúi người, chạm
môi và mũi vào anh. Nó cứ giữ như thế trong một khoảng thời gian mà nó chẳng
biết là bao lâu. Nhưng nó cảm thấy chưa đủ. Lại một sự thôi thúc từ trong nó.
Nó lướt môi qua má xuống tai anh rồi vòng xuống cổ. Nó chẳng ý thức được nó
đang làm gì mà chỉ thực hành theo bản năng mà tổ tiên loài người đã để lại.
Chẳng ai dạy nó làm như thế nhưng bản năng bảo cho nó biết nó phải làm những
gì. Nó chạm nhẹ môi trên khắp vùng ngực trần của anh, lướt trên từng millimet.
Mùi cơ thể anh, cái mùi mà nó đã quá quen thuộc giờ đây khơi dậy dục vọng trong
lòng nó. Nó mạnh dạn hơn, lướt nhanh hơn đôi môi quanh ngực, giữa ngực, bụng và
rồi cùng lúc đó, tay nó đặt lên ngay phần quan trọng và hấp dẫn nhất của người
đàn ông.

Vừa chạm tay vào thì nó giật nảy người. Sao của anh to thế, và đã cương cứng.
Nó phân vân. Liệu anh đã ngủ hay còn thức? Anh có biết nó đang làm gì không? Nó
sợ. Nhưng rồi sức hấp dẫn từ nơi ấy của anh làm nó không còn suy nghĩ nữa. Mặc
kệ, anh có biết thì anh cũng đã để cho nó làm rồi. Sợ gì nữa.
Nó ngồi nhổm dậy. Vì hôm nay anh mặc luôn quần jean có cả thắt lưng nên nó hơi
phân vân. Cởi ra hay không? Rồi nó ngần ngừ mở thắt lưng nhưng không rút ra. Nó
kéo zipper xuống chầm chậm. Và rồi bàn tay nó luồn vào lớp quần lót, chạm phải
một vật to, tròn ấm nóng. Nó thót tim. Một luồn điện chạy qua người làm nó rợn
tóc gáy. Vừa sợ vừa thích thú. Nó chưa chạm vào cái ấy của ai bao giờ. Nó cũng
không biết rằng có cái nào kích cỡ hơn như thế. Ở tuổi mới lớn, và chưa bao giờ
thấy của ai, nó nghĩ của anh thì quá sức tưởng tượng của nó. Cầm trong một tay.
Nó như muốn giữ như thế mãi mãi. Nó đã chạm vào của anh rồi. Nó đã được thỏa
mãn ước ao khao khát sâu thẳm trong trái tim nó. Nó từng muốn như thế trong
tuổi bắt đầu trưởng thành, nhưng những ý nghĩ đó bị nó dập tắt nhanh đến nỗi nó
không biết là nó có ước ao đến. Và chuyện xảy ra nhanh đến bất ngờ khiến nó cảm
thấy như trong giấc mơ. Nhiều lần nó đã mơ về những cảnh ái ân của nó với một
chàng trai nào đó mà nó chỉ còn nhớ mang máng khi tỉnh dậy và thấy nó cần phải
thay quần.
Anh khẽ trở mình khiến nó giật thót tim và rụt tay lại, nằm xuống, im lặng đến
nỗi không dám thở. Nó hoang mang lo sợ. Có phải anh tỉnh giấc và biết việc nó
đang làm? Có phải anh muốn cho nó biết nó nên thôi cái trò ấy? Hay là anh vẫn
ngủ say và trở mình một cách tự nhiên? Chủ ý hay vô ý? Nó nghĩ mãi. Nó không
thể ngủ được. Nó không thể nào ghi lại trong đầu nó tất cả những gì vừa xảy ra.
Bây giờ đối với nó, không còn quá khứ, tương lai mà chỉ là hiện tại. Hiện tại
là nó đang rạo rực dục tính. Hiện tại là anh đang nằm cạnh nó, cái ấy nằm lộ ra
ngoài qua khóa kéo quần jean. Hiện tại lại của nó cũng đang thức dậy rạo rực và
dường như ươn ướt. Tim nó đập thình thịch, máu chảy rần rật trong người nó.
Hoặc là nó nằm đó, chờ tới khi mệt lã và ngủ thiếp đi. Hoặc là nó trờ dậy, làm
tiếp việc mà nó còn đang dở dang ham muốn. Nó phân vân. Và rồi nó cũng quyết định
thử một lần trong đời trò chơi dục tính mà chỉ có lẻ một mình nó hưởng thú. Nó
trở người về phía anh, đặt tay lên giữa ngực và khẽ lướt qua hai núm vú nhỏ như
hai hạt đậu xanh. Nó mân mê. Cảm giác đó chẳng giống như ngày nào nó vẫn sờ vú
mẹ. Ngày đó vú mẹ ban cho nó tình mẫu tử, còn bây giờ nó rờ rẫm một người đàn
ông để tìm lạc thú. Nó thầm ngưỡng mộ bộ ngực săn chắc mà có mơ nó cũng không
có. Nó mong cho thời gian ngừng trôi để nó cứ như thế mãi.
Nó lướt tay nhanh xuống bụng anh, qua rốn và rồi luồn qua hai lớp quần. Nó chạm
phải một lớp lông rậm rạp. Tay nó run run. Ngần ngừ không biết phải làm gì tiếp
theo đó. Nó luồn tay xa hơn, vòng qua sau cái ấy và nâng lên hai viên bi nóng
hổi. Nó sướng rơn người. Một cảm giác thèm thuồng trỗi lên trong nó. Nó kéo tay
về và đưa lên mũi. Cái mùi đặc trưng mà nó chưa được ngửi bao giờ làm nó thèm
nhỏ dãi. Nó hít thật sâu như để mùi hương của bộ hạ đàn ông ngấm sâu vào trong
máu nó. Không suy nghĩ gì nữa, nó ngồi bật dậy, duỗi chân về phía đầu anh,
chống tay qua hai bên eo anh và cúi người xuống vật thể đang giương cao như mời
gọi. Nó hít lấy hít để mùi hương nồng nàn và quyến rũ. Rồi từ từ mở miệng, lè
lưỡi chạm vào phần đầu đã tuột đi lớp da quy. Rồi nó không còn biết gì nữa. Nó
đưa lưỡi cuốn quanh phần đầu, đẩy nhẹ xuống phía dưới cho cái ấy lọt hẳn vào
trong miệng nó. Nước miếng ùa ra làm nó nuốt ừng ực. Nó thèm thường mút lấy như
đứa trẻ hân hoang khi cầm trong tay cây kẹo mút. Nó nhắm mắt lại, cảm lấy mọi
nỗi sung sướng chưa từng có trong đời. Nó nhẹ nhàng từng nhịp điệu lên xuống và
cái lưỡi không ngừng ngọ nguậy. Mỗi lúc cảm xúc tràn lên nó như muốn nuốt luôn
cái ấy vào trong cổ họng. Nó đẩy nhanh hơn nhịp điệu lên xuống và tay phải nhấc
lên đỡ lấy hai viên bi và chạm mấy ngón tay xuống sâu bên dưới. Một chút tinh
khí chảy ra trong miệng nó. Nó càng cảm thấy hứng thú và mút lưỡi đưa tất cả
trong miệng nó vào bụng. Nó rạo rực quá, khó chịu quá. Nó phải làm gì cho tiếp
theo câu chuyện? Nó chống cánh tay trái xuống và ngửa ngang người, thò nhanh
tay vào trong quần và kéo của nó ra. Nó vẫn từng tự thỏa mãn mỗi khi hứng nhưng
chưa bao giờ nó hứng như lúc này. Nó có cảm giác từ trong người nó sắp vọt ra
cả một luồng tinh khí nóng hổi và mang lại cho nó cảm giác như ở thiên đường.
Nó cúi đầu xuống và lưỡi quấn lấy cái ấy của anh. Tay phải nó theo từng nhịp
nhịp nhàng như cái đầu nó. Cứ từng nhịp liên hồi và bao nhiêu lâu nó cũng chẳng
biết.

Tim nó như rụng ra vì anh trở mình, tay đưa xuống
dưới kéo cái ấy trả vào chổ cũ và nghiêng người sang bên kia thành giường. Nó
chết trân. Nỗi sợ sệt lan trong người nó một lần nữa. Nó đã chìm trong hoan lạc
mà quên mất sự hiện diện của anh. Hay đúng hơn nó đã say mê với cái ấy của anh
mà quên đi mất một ý thức có thể thức dậy và cho nó mấy cái tát tai. Nhưng anh
chỉ yên lặng và như vẫn còn ngủ. Nó an tâm phần nào nhưng vẫn còn lo sợ, Nó nằm
xuống, kéo trả cái ấy nhỏ bé của nó về chổ cũ, miên mang suy nghĩ ngày mai nó
sẽ nhìn mặt anh ra sao? Anh có biết việc nó làm không? Anh có giận nó không? À,
mà biết đâu anh lại thích chuyện nó làm nhưng vì phần ý thức trong anh đã ngăn
cản anh thỏa mãn thú tính. Nó không biết. Nó vẫn lo sợ, phân vân. Nó, phần hối
tiếc việc nó đã làm, nhưng phần còn lại thì mừng rỡ hân hoan. Nó đã lần hôn,
lần đầu được chạm vào cái ấy của một người đàn ông và cái ấy đã chu du khám phá
mọi không gian trong miệng nó. Nó vẫn suy nghĩ, vẫn sợ, vẫn sung sướng. Nó tràn
ngập trong đầu những ý nghĩ hỗn tạp và rồi chìm vào trong giấc ngủ vì mệt lã.
Bên ngoài tiếng gà gáy vang. Một ngày mới đang chờ đợi nó với biết bao điều mà nó
chẳng thể nào tính trước được.
The end
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://congdongboy.roll.tv
 
Năm lớp 10
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Cộng Đồng Boy :: ♥๑۩۞۩๑♥Cuộc Sống Muôn Màu♥๑۩۞۩๑♥ :: Truyện Đọc-
Chuyển đến